INDO SUB (The Virtuoso: Onmyoji) Jiang Wushan akhirnya bisa seni bela diri | YOUKU | YOUKU
[Hai mươi năm trước] Chuẩn bị thế nào rồi? Phong Môn mười người. Thủy Môn mười lăm người. Hỏa Môn tám người. Mộc Môn và Thổ Môn mỗi bên sáu người. Đồ tế cho các nghi thức, quy tắc lễ nghi đều đã được sắp xếp thỏa đáng theo lệ cũ. Nghe nói
Vào tám trăm năm trước, cái thứ trong đó hống hách vô cùng. Nó có thể trong chốc lát… Làm sao? bẻ cổ khặc một phát, rồi ăn luôn đệ. Đệ tin thật luôn hả? Đệ nghe ông nội nói, nếu vào tết Khánh Nguyên mà gặp trăng tròn tức là điềm chẳng lành.
Ông nội đệ thấy rồi à? Ta sống hai mươi mấy năm qua đã gặp bao giờ đâu. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu trong đó mà thật sự không có thứ gì, thì bắt đệ tử Huyền Môn chúng ta canh giữ ở đây làm gì? Nên là đệ tin đi.
Trông nom cẩn thận đấy. Ta xuống núi một chuyến. Tam sư huynh đi thong thả. Ôi xin đấy, hai đứa đệ có khí thế tí được không? Tam sư huynh đi thong thả. Thế mới giống đệ tử Huyền Môn chúng ta chứ. [Đạo diễn: Lưu Công Tử]
Hí Mệnh Sư – Âm Dương Sư Rượu của ta đâu? – Chuẩn bị xong rồi đây. – Được. Lưu Linh Túy hảo hạng đó. Được, cầm tiền đi. Ta không nhận tiền này được đâu. Tại sao? Coi như đây là quà mừng của ta nhé. Thế thì không được. Huyền Môn chúng ta
Không thể lấy một đồng nào của người dân được. Chỗ tiền này ông phải cầm lấy. Còn nữa, lát nữa tới chỗ bọn ta uống rượu mừng nhé. – Được, được, được. – Ta đợi ông đó. – Cảm ơn, chúc mừng, chúc mừng. – Được.
Chúc mừng Giang chưởng môn, chúc mừng, chúc mừng. Đa ta, đa tạ. Giang huynh nhậm chức chưởng môn, tiểu công tử lại vừa đầy tháng, đúng là song hỷ lâm môn. Đa tạ. Nào. Cảm ơn các vị đã nể mặt. Chúc mừng, chúc mừng. Sư huynh.
Đến đây, đệ mang rượu tới cho huynh rồi. Sư đệ. Sao đệ tới đây? Nhị sư huynh cũng ở đây à? Sư đệ không canh giữ đàn tế, mà lại chạy tới đây uống rượu hả? Bên đó đệ sắp xếp ổn thỏa hết rồi. Hay là để đệ hâm nóng rượu cho.
Nhị sư huynh, để rượu đó đệ hâm nóng cho. Sư đệ. Đệ có trách nhiệm canh giữ đàn tế, lát nữa về sớm đi. Đệ biết rồi. Đệ có tới gặp huynh đâu, đệ tới xem Ngũ Sơn nhà chúng ta mà. Nhóc mập.
Tẩu tử, đệ đã làm một chiếc vòng tay cho Ngũ Sơn. Ngũ Sơn tiểu công tử, con xem đây là gì nè? Thúc thúc đeo chuông cho con nhé. Nào, nào, nào, cầm lấy. Nào, cầm đi. Đừng khóc, đừng khóc. Ngoan nào, không khóc nhé. Thích không nào? Rượu hâm xong rồi đây.
Nhị sư huynh, nhị sư huynh. Huynh xem, rượu hâm xong rồi. Đại sư huynh, chúc mừng huynh nhậm chức chưởng môn. Đệ cạn trước kính huynh. Sư đệ, ta nhận tấm lòng của đệ, nhưng hôm nay đệ không tiện uống rượu. Đại sư huynh. Tam sư đệ cũng là có ý tốt,
Hôm nay lại là ngày vui lớn thế này, uống một ly cũng không sao đâu. – Đúng vậy. – Uống ít một chút là được mà. Nào, nào, nào. Được, chỉ một ly thôi đấy. Nào. Các vị hương thân phụ lão, bà con thân thích của Giang gia,
Chúng ta hãy cùng nâng ly chúc mừng sư huynh của ta nhậm chức chưởng môn. Chúc mừng, chúc mừng. Đa ta các vị nể mặt. Nào. Có yêu quái. Tiếng gì thế? Tiếng gì đâu? Huynh mau uống đi. Đặc biệt đến đây giải cứu thượng thần,
Để ông giúp ta thống nhất thiên hạ. Tướng công. Không được đâu. Nó là con của chúng ta. Tướng công. [Hai mươi năm sau] Trư yêu đáng chết, đánh cho ta. Cháu đến Huyền Môn ở Nguyên Đô đi. Các đại sư ở đó sẽ có cách chữa khỏi cho cháu.
Sư phụ, người nói xem nếu con trở thành Hí Mệnh Sư, có phải sẽ thay đổi được vận mệnh của mình không? Heo cũng được? Đương nhiên là được rồi. Đạo pháp cao thâm nhất, thuật ngự hỏa của Hí Mệnh. Lẽ nào Hùng chưởng môn quên rồi sao? Hai mươi năm trước,
Hai chúng ta đã có một giao ước. Ta giúp ông trừ khử Giang Nguyên, ông giúp ta có được Phi Thiên Thần Trư. Nhưng Phi Thiên Thần Trư chết rồi. Nó chết thật rồi ư? Mình người đầu heo, nghe nói đã tới Huyền Môn học nghệ. Cháu ngoan Ngũ Sơn.
Cuối cùng ta đã tìm được cháu rồi. Giang Ngũ Sơn. Ông không còn là sư phụ ta nữa rồi. Ta phải theo sư thúc về Huyền Môn. Năm đó là hắn hại hai mẹ con cháu bỏ mạng nơi vực sâu. Nói hươu nói vượn.
Năm đó là do ngươi không làm tròn chức vụ, thả Phi Thiên Thần Trư ra, mới hại chết cha cháu. Hôm nay sư thúc sẽ ép Phi Thiên Thần Trư ra. Đau quá, sư thúc. Cháu không giải độc nữa. Cháu không giải nữa. Ngươi không giải thì sao ta lấy được thần thú,
Để sử dụng, trở thành bá chủ thiên hạ? Những lời Tiền Bát Đại nói đều là thật đấy, cha ngươi bị một ly rượu độc của ta tiễn về Tây Thiên. Ta phải giết ông. Tới tìm ta mà báo thù, tới đây. Ta nói ngươi hay,
Những gì Tiền Bát Đại nói đều là thật. Năm đó chính là ta ép mẹ ngươi nhảy xuống vực núi. Đó là vì cô ta cứ ôm lấy ngươi không chịu buông tay. Vậy thì ngươi làm gì được ta? Đây chính là số phận cả cha con các ngươi. Đến đây.
Đến tìm ta báo thù đi. Đến đây. Phi Thiên Thần Trư. Cuối cùng cũng xuất hiện rồi. Ngươi là của ta. Ngươi là của ta. Ngươi là của ta. Ngươi là của ta. Giang Ngũ Sơn. Tiểu Trư. Giang Ngũ Sơn. – Tiểu Trư. – Giang Ngũ Sơn.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Đi mau, về nhà rồi nói. Ông chậm thôi. Ta biết rồi. Nhanh chân lên. Cha ơi. Cha của con. Cha ơi. Sao cha lại bỏ con mà đi trước một mình thế cha? Ai kêu cha nghịch ngợm,
Ban ngày ban mặt mà lại chơi dây sắt với người ta. Đây là hình phạt cho sự nông nổi đó cha ơi. Ngẩng hết đầu lên cho ta. Các ngươi nhớ cho kỹ, từ nay về sau, ta chính là chưởng môn Huyền Môn. Ta phải báo thù. Ta phải rửa hận.
Giang Tiểu Trư giết chết cha ta, cho dù phải đào ba thước đất cũng phải tìm hắn ra cho ta. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Vâng. Thì ra là Hùng Bá hại chết đại sư huynh. Ta thật hận không thể tự tay bóp chết hắn. Sao thế? Này,
Nãy ông đưa ta thuốc gì thế? Ta hành tẩu giang hồ đã mấy chục năm, vậy mà cô nghi ngờ thuốc của… ta? Tiêu hồn đan? Ta cho ông tiêu hồn đan này. Ông được lắm. Ông đứng đó cho ta. Đứng im cho ta. Có tin ta đập chết ông không?
Chẳng trách Giang Ngũ Sơn không thích cô. Cô hung dữ thế, không gả đi được đâu. Ta… có tin ta dùng cái muỗng này ném chết ông không? Đứng đó. Ông già đáng chết, đứng lại. Nước. Nước. Nước. Tiểu Trư, cuối cùng huynh cũng tỉnh. Huynh sắp dọa chết ta rồi.
Nào, uống nước đi. Tiểu Ngũ Sơn. Đi luyện võ công với sư thúc nhé. Này ông già, người ta vẫn đang bị thương mà. Chờ chút thì chết à? Ta.. nó… Thành thân? Đúng đó. Thế nào? Xương cốt Hùng chưởng môn còn chưa lạnh, hung thủ còn đang ung dung bên ngoài,
Sao ngươi lại có tâm trạng trầm mê nữ sắc? Trưởng lão, ông bớt giận đi. Bớt giận. Ông xem sao ông phải tự làm khổ mình thế? Lại tự làm đau mình rồi. Ta thành thân là vì chuyện tốt, là chuyện đúng đắn. Ông xem. Sau khi Huyền Môn chúng ta thành thân
Với Hắc Kỳ Hội, sẽ là thân càng thêm thân. Tổ hợp mạnh mẽ này chẳng phải là tốt hay sao? Đúng không, đại cữu ca? Thiếu chưởng môn, ngươi… Trưởng lão, ông đừng giận nữa. Ông tưởng ta dễ dàng sao? Ông hiểu cho ta chút được không? Ông tưởng
Ta kết hôn là vì bản thân mình sao? Không phải. Ta vì tương lai của Nguyên Đô, tương lai của Huyền Môn đó. Còn nữa, còn có, xông hỉ xả xui ý mà, đúng không? Quan trọng nhất là, ta và Lương Tử tiểu thư sẽ sinh cho ông ấy 17, 18 đứa cháu,
Vậy là cha ta sẽ ngậm cười nơi chín suối rồi. Có điều gì không tốt đâu trưởng lão? Thiếu chưởng môn. Lúc cha ngươi còn sống đã nhiều lần hạ lệnh, không được quá thân thiết với Hắc Kỳ Hội. Ngươi lại ngang nhiên trái lời. Nếu ngươi khăng khăng làm theo ý mình,
Ta đại diện các trưởng lão Huyền Môn, yêu cầu ngươi giao chức vụ thiếu chưởng môn ra. Trưởng lão, trưởng lão. Trưởng lão. Trưởng lão có lời thì nói năng tử tế, đều là người mình cả, sao phải tức giận thế? Nếu thiếu chưởng môn
Đã có lòng liên hôn với Hắc Kỳ Hội chúng ta, vậy thì sau này chuyện của cậu ấy, chính là chuyện của ta. Chuyện to chuyện nhỏ của Huyền Môn ta cũng có quyền can thiệp. Nếu còn có ai dám lỗ mãng, thì đây chính là hậu quả. Thiếu chưởng môn.
Nếu cậu muốn lấy Lương Tử, thì vẫn nên tìm được Phi Thiên Thần Trư trước rồi tính. Được chứ? Tiểu Trư là đồ ngốc. Tiểu Trư là đồ ngốc. Bà chủ, cô quá đáng rồi đó. Đồ ngốc. Đừng chạy. Tiểu Trư là đồ ngốc. Đừng chạy mà. Tiểu Trư là đồ ngốc.
Giang Ngũ Sơn, cùng nhau đi luyện công nào. [Học công phu] Tiểu Sơn, học công phu nào. Biến thái chết được. Tiểu Sơn, tới đây nào. Học võ công nhé. Tiểu Trư. Cơ thể huynh vẫn chưa khỏe đâu. Dậy đi. Để ta. Nhìn nhé. Chặt củi là như thế này. Thế nào?
Lợi hại không? Nào, nào. Huynh nghỉ chút đi. Đừng để mệt quá. Tiểu Trư, huynh xem này. Đây là táo hôm nay ta đặc biệt hái cho huynh đó. Có phải trông rất tươi ngon không? Đúng vậy. Nào, há miệng ra. A. Bà chủ. Có phải cô bị sốt không?
Ta không sao mà. A. Không a đâu. Sao huynh không ăn? Không muốn ăn. Ăn! Ngon lắm. Đúng thật là. Người ta chỉ muốn tốt với huynh chút thôi mà, khó hiểu đến thế sao? Tiểu tử cháu còn có tâm trạng ở đây ăn táo à?
Hắc Kỳ Hội thì tìm cháu khắp nơi, khắp đường phố Nguyên Đô treo đầy tranh vẽ nó. Tiểu ca ca nhà cô nổi rồi đó. Ăn xong chưa hả? Đi. Ông già đáng chết. Lại muốn đưa huynh ấy đi đâu đó? Phiền chết được. Ông muốn mang ta đi đâu?
Rốt cuộc ông muốn làm gì? Từ giờ cháu phải giữ im lặng, mấy lời cháu nói toàn là thừa thãi. Nghe ta nói đây. Tám trăm năm trước, trên trời có một con Trư yêu. Nó rơi bùm một cái xuống đất, từ đó trở đi, nhân gian bắt đầu bị tàn sát,
Máu chảy thành sông. Thần tiên trên trời nhìn, nhìn rồi lại nhìn. Cuối cùng có một ngày không nhìn nổi nữa, thế là cũng xuống nhân gian, hợp tác với tổ sư gia của chúng ta. Thông qua chặt, chém, băm, đào, cuối cùng đã phong ấn Trư yêu đó trong động đá.
Lợi hại không? Cái này còn chưa lợi hại đâu, còn cái lợi hại hơn cơ. Để đề phòng Trư yêu đó lại tàn sát nhân gian, thần tiên trên trời đã giao một quyển bí kíp võ công cho sư tổ của chúng ta. Tên nó là Hí Mệnh Đại Pháp.
Thế là sư tổ của chúng ta bắt đầu luyện tập mỗi ngày. Luyện, luyện rồi lại luyện, cuối cùng có một ngày tẩu hỏa nhập ma, biến mất không rõ tung tích. Thảm vậy à? Còn có cái thảm hơn cơ. Ngay cả quyển bí kíp võ công kia
Cũng không rõ tung tích luôn rồi. Ông nói với ta nhiều như vậy, có liên quan gì tới ta? Đương nhiên có liên quan rồi. Ta muốn nói với cháu, năm đó, Huyền Môn chúng ta đã huy hoàng biết bao nhiêu. Cháu thân là chưởng môn Huyền Môn, bùng nổ biết chừng nào.
Giờ ta cho cháu một phút quỳ xuống đất dập đầu, ta sẽ thành sư phụ của cháu, cháu sẽ thành đồ đệ của ta. Ta sẽ dạy cho cháu võ công đích thực của Huyền Môn. Thôi bỏ đi, ta sợ ta biến mất không rõ tung tích. Cái thằng nhóc thối này.
Được lắm Giang Tiểu Trư, năm đó Hùng Bá giành mất vị trí của cha cháu, bây giờ con trai hắn Hùng Nhị không thể nào làm chưởng môn được. Trong người cháu chảy dòng máu của Giang gia, chức chưởng môn này phải là cháu làm mới phải. Cha mẹ ta đã chết rồi.
Với lại ta cũng không muốn làm chưởng môn gì hết. Cháu có biết bây giờ Huyền Môn do ai nắm giữ không? Là mấy Âm Dương Sư của Hắc Kỳ Hội. Cháu cho rằng Hùng Bá chết là kết thúc hết rồi sao. Năm đó người mưu hại cha cháu
Là mấy tên Âm Dương Sư đó. Cháu căn bản chưa hề trả được thù. Trả rồi. Hùng Bá chết rồi, ta không còn liên quan đến chuyện này nữa. Suốt ngày đánh đánh giết giết ngươi trả thù ta, ta trả thù ngươi, có ý nghĩa gì chứ? Với lại,
Chúng ta lấy gì ra để trả thù đây? Dựa vào công phu mèo cào của ông sao? Hay là dựa vào Giang Tiểu Trư nửa người nửa yêu ta? Cháu thử một lần là được mà. Cháu cứ bỏ đi như thế này coi là gì? Cháu muốn Trư yêu trong cơ thể mình
Cứ bám lấy cháu cả đời sao? Đây là chuyện của bản thân ta, không liên quan đến ông. Giang Ngũ Sơn. Cháu đừng quên tất cả người dân Nguyên Đô sau lưng cháu, sống chết của họ không liên quan tới cháu sao? Nếu cháu đi, ta sẽ coi như cháu đã chết
Từ hai mươi năm trước. Hùng chưởng môn. Đại cữu ca, huynh tới rồi. Cậu tìm được Phi Thiên Thần Trư thật rồi sao? Đương nhiên rồi. Ở trong đó đó. Biệt hiệu thần bảo vệ Huyền Môn Nguyên Đô của ta đâu phải tự nhiên mà có đâu? Đại cữu ca, chuyện này,
Lương Tử tiểu thư… Đó là đương nhiên. Được, đại cữu ca. Đại cữu ca. Phi Thiên Thần Trư ở đây. Đại cữu ca. Có ngạc nhiên không? Có bất ngờ không? Ta đã nhờ người nướng nó thành heo nướng. Như vậy thì đỡ phiền phức cho huynh rồi, đúng chứ?
Đúng là thơm quá. Huynh chỉ cần cắn nhẹ lớp da heo sẽ như trở về dưới ánh mặt trời ấm áp, huynh chạy đua với heo, thật vui vẻ biết bao, ấm áp biết bao, hài hòa biết bao. Tuyệt vời quá. Nào. Đại cữu ca. Huynh thích ăn thì là Ai Cập
Hay là thích ăn bột tiêu trắng? Ta thì thích ăn bột tiêu trắng. Nào, chúng ta ăn thử đi. Bột tiêu trắng này trông thì cay nhưng cho vào miệng thì ngon lắm. Nào, há miệng ra. Nào. A. Hùng công tử. Ta… Sao thế? Tên khốn nhà ngươi. Đại cữu ca.
Sao huynh đánh ta? Thiếu chưởng môn. Ngươi… Rốt cuộc là lớn lên như thế nào vậy? Ơ kìa. Kìa đại cữu ca. Đại cữu ca. Nếu huynh thấy Trư yêu này gầy quá, thì chúng ta tìm con béo hơn là được mà. Đại cữu ca. Ngon vậy mà.
Hội trưởng định giải quyết Đại Hùng thế nào? Giữ cái mạng chó của hắn là được, để khống chế Huyền Môn. Đúng rồi, bên đó có tin tức gì? Đã phái thêm người đi điều tra rồi. Tạm thời vẫn chưa có tin gì. Phế vật. Còn đợi gì nữa?
Ngươi còn không tự mình đi tìm? Khống chế được Huyền Môn chỉ là nắm được điểm yếu của Nguyên Đô thôi. Phải tìm được Thần Trư mới có thể nuốt trọn Đại Nguyên, thống nhất thiên hạ cho Thiên Hoàng. Vâng. Ngươi chắc chắn người ngươi nhìn thấy
Chính là người chúng ta cần tìm? Có thể giết được chưởng môn Huyền Môn pháp thuật hàng đầu, tuổi tác lại xấp xỉ như vậy, hẳn là không sai được. Rất tốt, tốt lắm. Chỉ cần ngươi làm việc cẩn thận, ta nhất định không tiếc lời tiến cử,
Để ngươi trở thành nữ Âm Dương Sư giỏi nhất Nhật Bản. Giang Ngũ Sơn. Tên tiểu tử thối này. Mau dậy luyện công. Biến thái. Tên tiểu tử thối này. Ta táng cho trận giờ. Đi. Con dùng chút sức đi. Tiểu tử thối. Con nghe không hả? Dùng sức đi.
Mau, thêm cái nữa. Tốt. Tiểu Trư, huynh giỏi quá. Bình thường thôi. Trùng vai, hạ khuỷu, nâng tay, vận khí đi. Làm lại. Thần Trư độc hành. Thần Trư. Đẹp quá, đẹp quá. Tiểu Trư, huynh sao thế? Tiểu Tiểu, sư phụ nói với ta, hiện giờ tính mạng của Nguyên Đô
Đều ở trong tay ta. Cô nói xem một Tiểu Trư như ta lấy đâu ra năng lực lớn vậy. Tiểu Trư, cho dù huynh làm gì ta cũng sẽ ủng hộ huynh. Ngày trước ta luôn muốn tìm thấy cha mẹ mình, bây giờ tìm được rồi, thì họ đã chẳng còn.
Không ai giúp đỡ ta. Họ không còn nữa, về sau ta sẽ đối tốt với huynh. Bà chủ, cái đó… Đừng gọi ta là bà chủ nữa, nghe xa lạ quá. Tiểu Tiểu. Đừng gọi ta là Tiểu Tiểu, nghe xa cách quá. Vậy ta gọi cô là gì? Huynh nghĩ thử đi.
Một người phụ nữ thân với huynh nhất, huynh nên gọi cô ấy là gì? À ta biết rồi. Mẹ. Ta… Đồ heo ngốc. Ai muốn làm mẹ huynh? Người ta muốn làm… Làm… Cô đối tốt với ta chẳng thành mẹ ta thì gì? Sư phụ, cô ấy… Với trí thông minh của con,
Ta rất khó giải thích. Đuổi theo đi. Cảm ơn sư phụ. Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu. Ngươi là ai? Thả ta xuống! Tại hạ là Hội trưởng Hắc Kỳ Hội Đông Doanh, Tề Bình Cao Chí. Hắc Kỳ Hội. Ta đang muốn tìm các ngươi tính sổ đây.
Thả ta xuống rồi nói chuyện! Tiểu Trư. Tiểu Tiểu, cô đừng qua đây! Các ngươi thả huynh ấy ra! Tiểu Tiểu. Ngươi đừng làm hại cô ấy! Phi Thiên Thần Trư. Cuối cùng ta cũng chờ được đến ngày này. Từ hôm nay trở đi, Hắc Kỳ Hội Đông Doanh
Sẽ khống chế tất cả. Cô… Hồn về tay ta, đời đời kiếp kiếp. Hai cái đứa này, muộn thế này rồi mà cũng không… Giang Ngũ Sơn. Giang Ngũ Sơn. Giang Ngũ Sơn. Nói gì đi con. Giang Ngũ Sơn. Tiểu Trư. Ngươi tạo phản à? Từ nay trở đi,
Huyền Môn sẽ nhập vào Hắc Kỳ Hội. Tất cả nghe theo sự chỉ huy của Hội trưởng Lương Tử. Cái gì? Huyền Môn chúng ta là danh môn chính phái. Sao có thể thông đồng với các ngươi? Đúng! Liều mạng với chúng đi! Lên! Nếu mọi người có thành ý gia nhập,
Ta nhất định sẽ hoan nghênh. Nếu phỏng đoán xằng bậy, thì sẽ là kẻ địch của ta. Truyền lệnh xuống. Các vùng trọng yếu của Huyền Môn sẽ do đệ tử Hắc Kỳ Hội quản lý. Bắt đầu kế hoạch tiêu diệt Nguyên Đô. Vâng. Đại Nguyên chúng ta có văn hóa của mình.
Tại sao phải học của các ngươi? Đến heo cũng không thèm ăn cơm của người Đông Doanh! Nếu chúng ta… Cái đám chó chết này, đã giết đến tận đây rồi. Lần này, hai người các con có thể quay về xem như là may mắn lắm rồi đấy. Giang Ngũ Sơn.
Mau theo ta học võ công đi. Ông tha cho huynh ấy đi. Cha mẹ của huynh ấy đều là vì Huyền Môn mà chết. Bây giờ không còn con heo ấy nữa. Huynh ấy chỉ là một kẻ phàm phu tục tử. Ông đừng ép huynh ấy nữa. Ông muốn đi đâu?
Mặc kệ ta! Đứng lại! Ta không muốn làm hại người của Huyền Môn. Tránh ra! Ngươi, ngươi… Ngươi là ăn mày từ đâu đến hả? Ngươi có từng bị ai đánh chưa? Ta hỏi ngươi có từng bị ai đánh chưa? Chưa. Coi chừng ta cho cả người đầy máu luôn đấy! Tránh ra!
Ranh con. Ngươi mà còn nghịch nữa, ta sẽ trục xuất ngươi khỏi Huyền Môn! Đến ngươi rồi. Không sợ chết thật nhỉ. Năm đó là các ngươi giải phong ấn Thần Trư, hại chết người dân Nguyên Đại Đô chúng ta và các huynh đệ của ta, đúng chứ? Nói đến đây,
Phải cảm ơn Hùng Bá – đồ đệ tốt của… Huyền Môn các ngươi rồi. Nếu không nhờ có hắn, thì Hắc Kỳ Hội chúng ta sao có thể dễ dàng đạt được mục đích như vậy. Ta… ngươi… Vậy thì tốt quá rồi. Chủ mưu đã chết rồi. Vậy đi, vậy đi, vậy đi.
Là thế này. Ngươi dẫn theo các huynh đệ của ngươi, về nhà các ngươi. Còn ta, sẽ xem như các ngươi đến Nguyên Đại Đô du ngoạn một chuyến. Nhân tiện ta còn tặng các ngươi một ít quà đặc sản. Thế nào? Chuyện này thế là xong xuôi rồi. Phí lời! Tiểu Trư.
Vết thương của huynh còn chưa lành mà. Huyền Môn đã khiến ta mất cha mẹ rồi. Không thể mất cả sư phụ nữa. Không thể để ông ấy đi chịu chết được. Ta biết huynh lo cho sư phụ. Nhưng mà chúng ta chưa chuẩn bị gì cả.
Lẽ nào cũng đâm đầu vào chỗ chết sao? Ai nói không có chuẩn bị? Các ngươi là ai? Hai vị đại ca. Hai vị lau thanh đao này sáng bóng thật đấy. Ta… Thật ra, ta đến đưa rượu cho bếp sau nhà các vị. Không tin thì ngửi thử xem. Tiểu Trư,
Đây là gì vậy? Thần kỳ quá! Đưa đây nào, ta cũng thử một chút. Bình tĩnh, bình tĩnh. Giết hắn! Dừng tay! Các vị anh hùng hảo hán, chớ kích động. Rất lâu về trước, sư phụ ta từng dạy ta không được ỷ đông hiếp yếu,
Không được ỷ trẻ khoẻ bắt nạt già yếu. Cô đi cứu sư phụ, để ta xử bọn chúng. Vừa nãy đánh đánh giết giết lâu như vậy, các người cũng vất vả rồi. Hay là chúng ta uống hớp rượu thư giãn chút nha. Phân heo tươi, thuốc giết người hàng loạt.
Sư phụ, chạy mau! Nhanh lên! Tiểu Tiểu, cẩn thận. Nhanh lên! Tiểu Trư. Không được rồi. Ta chạy không nổi nữa. Cô nói xem, đám người này đuổi theo hai mươi dặm, họ không mệt hay sao nhỉ? Đám Âm Dương Sư này cố chấp thật. Ông biết ông đánh không lại,
Sao còn đâm đầu vào chỗ chết vậy? Ta cũng không thể nhìn chúng làm loạn ở Huyền Môn. Ta không thể ngồi im không quản. Bắt chúng lại! Nhìn đi, nhìn đi. Bám dai như đỉa. Chúng lại đến rồi. Sư phụ nói đúng, bám dai thật! Nhanh, nhanh, nhanh. Chạy! Đứng lại!
Đứng lại! Con nói xem, bọn người này không ăn cơm tối thì thôi đi, sao bữa sáng chẳng ăn gì mà đã đuổi theo thế này. Mệt chết mất. Tiếp theo chúng ta chia ra hành động. Con đi với ta. Thằng nhóc thối nhà con, trọng sắc khinh bạn đúng không?
Sao lại chạy lên núi thế hả? Tiểu Trư. Tiểu Trư. Huynh chọn cái đường gì vậy? Chúng ta khó chạy, bọn chúng khó đuổi theo chứ sao. Hai đứa chậm lại chút coi! Đứng lại! Đừng chạy. Rốt cuộc ông có phải đệ tử Huyền Môn không? Đất nhà mình mà cũng không nhớ.
Đệ tử giả à? Cô hay nhỉ, Lâm Tiểu Diện*? [*cô Lâm bán mì] Ông gọi ta là gì? Nếu không phải tại ông, thì bọn ta đâu có rơi xuống vách núi. Ta là người què đấy. Ta còn không điều khiển được mình. Ai biết ông có cố ý hay không.
Được, được, được. Không nói nữa. Đã hai mươi năm rồi, làm sao ta biết được? Không đúng. Lâm Tiểu Diện. Ta nói cô nghe. Chuyện hai mươi trước, có lẽ nó là một âm mưu. Cô nghĩ xem. Những người Đông Doanh này, thả con heo này ra làm gì?
Là muốn làm rối Nguyên Đại Đô chúng ta, muốn lật đổ Đại Nguyên chúng ta. Vậy phải làm sao? Cô nhìn ta làm gì? Chút pháp thuật này của ta, đánh Hắc Kỳ Hội thôi cũng khó khăn, huống chi là đánh con heo đó. Con heo đó đã bộc phát ma tính rồi.
Trừ phi… Trừ phi cái gì? Trừ phi luyện thành Hí Mệnh Sư, thì cô còn một con đường sống. Lừa đảo! Hai người đừng Hí Mệnh Bất Sư gì nữa. Đây là thứ gì vậy? [Ngưu Vĩ Động] Bán Vĩ Động. Ngưu Vĩ Động. Giang Ngũ Sơn. Học hành cho tốt vào.
Bằng không sẽ giống như cô ta, đi bán mì đấy. Ông già chết tiệt! Ông chậm thôi. Ta biết rồi. Không cần đỡ. Sư phụ từng luyện Kim Chung Tráo. Tiểu tử con có từng bị ai đánh chưa? Không gian bên trong lớn quá. Nhìn kìa, ở đây còn sáng lấp lánh nữa.
Bên kia, bên kia, bên kia. Chậm một chút. Pho tượng cô tiên lớn quá! Nhóc con, để ta xóa mù chữ cho cô nhé. Đây là tổ sư bà bà của Hí Mệnh Môn chúng ta. Sao ông biết được? Sư phụ ta cho ta xem tranh vẽ rồi. Giống y hệt luôn.
Tổ sư các người là nữ hả? Ta nói tổ sư chúng ta là nam hồi nào? Đúng, đúng, đúng, đúng, đúng. Nghĩ thử xem. Nếu như… Nếu như đây là… tổ sư bà bà của chúng ta, vậy thì nơi này là động tổ sư. Nếu nơi này là động tổ sư,
Vậy thì chắc chắn có bí tịch của… tổ sư bà bà! Tìm! Vô lý quá. Sao lại không có dược? Trứng trà. Đây là bà Trứng của mình mà. Sư phụ, Tiểu Tiểu. Đây là bà Trứng mà con nói với hai người đó. Thằng nhóc thối, con nói cái gì? Bà Trứng?
Đây là bà lão thiểu năng mà con kể đó hả? Không phải thiểu năng. Bà ấy chỉ là đãng trí thôi. Vậy con chắc chứ? Con chắc chắn! Mỗi lần bà Trứng cầm trứng, đều sẽ như thế này. Nói vậy là… tổ sư nhà chúng ta không có ngao du khắp bốn phương,
Mà là đi làm bà của con. Vậy chúng ta tìm bà Trứng hỏi, thì sẽ biết liền thôi! Đi! Không tìm được đâu. Tại sao? Lúc con tỉnh lại, đã không thấy bà đâu nữa. Cũng không biết bây giờ bà ấy ở đâu. Thằng nhóc thối này, người bà này của con,
Bà ấy có để lại di ngôn gì cho con không? Bà chưa có chết. Ta biết. Vậy thì có… nói lời gì đó… hay cái gì đặc biệt không? Tên của con là bà ấy đặt. Giang Ngũ Sơn. Giang Tiểu Trư. Vậy, vậy… Vậy bà ấy có
Để lại di sản gì cho con không? Bà ấy vẫn chưa chết mà. Ta biết. Quà lưu niệm gì đó, Mấy thứ…. Vòng tay lục lạc nhỏ. Mấy quả trứng. Trứng… và một trăm tám mươi ba văn tiền, ở chỗ người đó. Ta biết. Nói gì có ích chút đi. Còn gì nữa?
Nghĩ kỹ lại xem. Còn gì nữa? Còn có một chiếc gương đồng. Gương đồng? Không… không có ở chỗ con. Tối hôm đó… Ở chỗ ta nè. Ông lại muốn làm gì? Cũng đúng nhỉ. Vậy cô lấy đi. Quay qua kia. Cả huynh nữa. Quay qua bên kia. Quay lại thôi.
Lấy cái gương thôi mà phải quay mặt lại à? Ta không biết. Con xem, phụ nữ đúng là phiền phức. Ta thật chẳng hiểu nổi mấy cô gái như họ. Cô để đâu rồi thế? Bỏ đại vào trong túi là được mà. Sao nóng thế nhỉ? Đây… Trong đây có bí tịch.
Giang Tiểu Trư. Giang Tiểu Trư. Con ngốc à? Giang Tiểu Trư. Ông có ngốc không? Ngày nào ta cũng ngắm, nhưng đâu thấy bí tịch gì. Vậy gương này dùng để làm gì? Con ngốc đấy à? Gương, gương tất nhiên là để soi rồi! Ông ngốc hả? Ngày nào ta cũng soi,
Cũng đâu soi ra bí tịch gì. Cô ngốc hay sao? Gương của bà Trứng, tất nhiên là để cho bà Trứng soi. Đâu phải cho cô soi. Ngu chết đi được! Bà Trứng soi gương. Bà ơi, cháu soi gương cho bà nhé. Đứa trẻ này,
Con có bị đánh chết cũng không uổng đâu. Tránh ra! Sư phụ. Sư phụ, sư phụ, sư phụ. Sư phụ. Sư phụ, sư phụ, sư phụ. Chúng ta tìm thấy bí tịch rồi. Hình như ở đây có chữ. Sư phụ. Bên trên có hình người. Viết gì thế nhỉ? Hí Mệnh Đại Pháp.
Không phải, sư phụ. Hí Mệnh Đại Pháp gì? Nghe ta nói, nghe ta nói, nghe ta nói. Cái này… chính là Hí Mệnh Đại Pháp mà năm đó… lão tổ sư chúng ta chiến thắng Phi Thiên Thần Trư. Chính là cái Hí Mệnh Đại Pháp đó! Chính là Hí Mệnh Đại Pháp đó!
Sư phụ, người lợi hại quá! Đây là động tác đầu tiên. Giương buồm theo gió. Giương buồm. Thứ hai, chém ngược. Chém ngược. Tiểu Trư giỏi quá! Thứ ba, khí thế như cầu vồng. Khí thế như cầu vồng. Tập hợp linh khí trời đất. Tập hợp linh khí trời đất.
Khí thế như cầu vồng. Bốn, cú đấm xuyên tai. Đấm. Khí thế như cầu vồng. Cú đấm xuyên tai. Hít vào. Làm lại lần nữa, cú đấm xuyên tai. Cú đấm xuyên tai. Khí thế như cầu vồng. Chặn tứ phía. Khuỷu moi tim. Quét sạch nghìn quân, diều hâu trở mình.
Kể từ hôm nay, đệ tử Huyền Môn chỉ được phép tôn pháp sư âm dương Hắc Kỳ Hội làm tôn. Không được học pháp thuật khác. Kẻ nào trái lệnh, giết! Bắt đầu từ hôm nay, Nguyên Đô thi hành giới nghiêm ban đêm. Bách tính toàn thành nói tiếng Đông Doanh,
Mặc kimono, ăn thức ăn Đông Doanh. Kẻ nào kháng lệnh, chết! Chạy mau, chạy mau! Cứu mạng! Chạy mau! Cứu mạng, cứu mạng! Chạy mau! Nhìn thấy nấm kim châm phía trước kia không? Rõ ràng là nấm bào ngư mà. Thì cũng như nhau thôi. Nào. Nhớ khẩu quyết chưa? Nhớ rồi.
Giỏi lắm! Được rồi. Đi đi! Đánh hắn! Tiểu… Tiểu Trư. Tôn trọng sinh mạng, nhẹ tay thôi. Ta hiểu mà. Dừng tay! Thả hắn ra! Cứu mạng. Cứu mạng. Đám nấm nhỏ… các ngươi… Các ngươi đã bị đánh bao giờ chưa? Che mặt lại đi. Năm, sáu, bảy, tám.
Giương buồm theo gió, chém ngược. Tụ khí đan điền, cú đấm xuyên tai. Chặn tứ phía, khuỷu moi tim. Quét sạch nghìn quân, diều hâu trở mình. Lên… xông lên đi! Không cần căng thẳng. Đều nằm trong lòng bàn tay ta. Sẵn sàng rồi. Lên đi, lên đi! Diều hâu trở mình,
Lên, xông lên! Lên… không lên được. Lên, diều hâu… diều hâu trở mình! Trở mình! Trở mình, đúng rồi. Lên, lên, lên! Không lên được rồi. Cô đưa cho nó… Cô, cô… Ta, ta, ta… liều cái nào. Sư phụ, không lên được. Có phải khẩu quyết có vấn đề không? Lên!
Ra đòn lại đi. Làm lại lần nữa. Nào, nào, làm lại nào. Giương buồm theo gió, chém ngược. Khí… Tụ khí đan điền. Cú đấm xuyên tai. Đấm. Đúng rồi, dùng sức vào! Sau đó, sau đó sao nữa? Chặn tứ phía. Chặn tứ phía. Khuỷu moi tim, khuỷu moi tim đúng rồi.
Sư phụ. Sao kém thế nhỉ? Sao lại không lên được? Đều tại ta. Cũng không thể trách huynh được. Sư phụ dẫn tới cửa, tu hành vẫn do mình. Nhưng mà sư phụ như ông, còn chưa dạy được cho huynh cái căn bản nữa! Dạy rồi còn phải tu hành bao lâu đây?
Được rồi, đừng buồn nữa. Chúng ta đi dạo phố đêm đi. Hôm nay là tết Khánh Nguyên của Nguyên Đô đấy. Trăng sáng đẹp lắm! Đi nào, đi, đi, đi! Con nói xem, pháp thuật luyện rồi, khẩu quyết cũng luyện rồi. Sao lại không lên được nhỉ?
Liệu có phải tổ sư gia của ta, bản thân bà ấy là người thiểu năng không? Ta thấy ông mới thiểu năng ấy. Ông còn chưa làm rõ được chuyện gì, ông đã bảo Tiểu Trư đi đối phó với bọn Âm Dương Sư đó. Lỡ huynh ấy có mệnh hệ gì,
Có tin ta đập chết ông trước không? Lâm Tiểu Diện, ta đánh cô bây giờ! Ông đánh đi! Nhào vô, đánh đi, ông đánh thử xem! – Không… – Cô chẳng tin tưởng ta gì cả! Tiền Bát Đại ta hành tẩu giang hồ mấy chục năm,
Cô có bao giờ nghe câu nói thế này, “Ở Nguyên Đại Đô, pháp thuật ai lợi hại, mời đến Hí Mệnh Quán tìm Tiền Bát Đại.” Sư phụ. Phía sau… Phía sau… Đợi đã! Thần kỳ quá! Sư phụ. Đây là gì vậy? Ta hiểu rồi. Hóa ra trình tự là như thế này.
Sư phụ. Thế chẳng phải do người chưa dạy tốt sao? Ta… người… Tiểu Tiểu, ông ấy… Ta dạy con lại lần nữa là được mà. Lệch rồi. Bẩm Hội trưởng, kẻ không tuân theo quản giáo, đã áp giải toàn bộ đến Tây thành. Giết! Vâng! Uống nước của Huyền Môn,
Ngủ giường của Huyền Môn, ăn cơm của Huyền Môn, sao ngươi không bị nghẹn chết chứ? Không tìm các ngươi, các ngươi đã tìm đến tận cửa rồi. Được thôi! Hôm nay ta sẽ cho các ngươi chết chung! Hôm nay ta sẽ khiến Hắc Kỳ Hội các ngươi
Biến thành “Hôi Kỳ Phế” không đen không trắng. Đúng! Phi Kỳ Hội. Hôi Kỳ Hội. Đúng! Sư phụ, Tiểu Tiểu. Hai người cẩn thận. Trư! Tam sư phụ, chúng ta tới giúp người. Giết bọn chúng! Bọn người Đông Doanh đáng chết các ngươi, dám bắt nạt ta này! Sư phụ.
Cuối cùng người cũng đến rồi. Con biết người sẽ đến cứu con mà, sư phụ. Sư phụ. Người đưa con về đi. Con biết sai rồi, sư phụ. Sư phụ, sư phụ. Không phải, sư phụ. Người đừng đi mà, sư phụ. Sư phụ, người đừng đi. Còn không qua đây? Sư phụ.
Sư phụ, sư phụ. Người tha thứ cho con rồi. Người tha thứ cho con là tốt rồi. Là… Là ngươi à? Bao nhiêu năm rồi. Thứ này lợi hại thật! Còn có thuật ẩn thân. Dầu trà đến đây! Không độn thổ được, thì bù cứu thuật. Sư phụ, mì của người.
Nếu như ngươi… Quên mất, người ăn chay. Nếu như ngươi không độn thổ được, [Lừa đảo] ta sẽ cho ngươi thêm cái xẻng. Lừa đảo. Năm trăm văn tiền. Thế nên, [Làm chí tôn Hí Mệnh Quán, không nền tảng mau huấn luyện] học pháp thuật ở chỗ ta… Lừa đảo.
Ý ngươi là sao? Ý của chưởng môn. Ngươi, chưởng… chưởng môn! Ta là sư phụ của chưởng môn đấy! Sư phụ, ăn mì thôi. – Con đừng phiền ta. – Sư phụ. Ngươi chết chắc rồi! Ta nhìn thấy bà Trứng rồi. Bà ơi. Bà Trứng. Tướng công. Ơ kìa… Ông chủ.
Cho hai bát mì. Có ngay! Hai vị khách quan, chờ chút nhé.