INDO SUB (The War Records Of Deification) Seorang pria yang terpilih menyelamatkan dunia! | YOUKU

Thời kỳ thượng cổ, thế gian cất giấu các loại dị năng. Vạn vật trên đời có được dị năng một cách trùng hợp, trở thành “Kẻ Khác”. Để dẫn dắt Kẻ Khác, nhờ sự gợi ý của Nữ Oa, con người có dị năng được Nguyên Thủy nhận làm đồ đệ,

Thành lập Xiển giáo. Còn những chủng tộc khác thì được Thông Thiên nhận làm đồ đệ, thành lập Tiệt giáo, dạy họ vận dụng sức mạnh của mình. Song vẫn có một bộ phận Kẻ Khác bản tính tàn bạo làm xằng làm bậy, tàn sát vô số ở nhân gian.

Để nhân gian cân bằng trở lại Nữ Oa quyết định chọn một người định mệnh, phong ấn Kẻ Khác, tên là Phong Thần. Phong Thần Chiến Kỷ Có yêu quái, chạy mau. Yêu nghiệt phương nào đang tác oai tác quái? Yêu quái, chạy đi đâu?

Xem đạn lửa vô địch sấm sét của ta đây. Xem đây. Cầu tia chớp lên trời xuống đất. Cười đi. Nếu ngươi hối hận bây giờ đi vẫn chưa muộn đâu. Ta nói này, đừng trẻ con thế. Kế hoạch Phong Thần không phải để trả thù riêng, giết người làm vui.

Một khi khởi động thì sự sống chết của chúng ta đều do số trời. Nguyên Thủy, Thông Thiên. Các ngươi đến rồi. Vốn dĩ con người phải thống trị nhân gian, giờ lại bị Kẻ Khác ngự trị. Nếu vẫn không quản giáo thì con người sẽ bị Kẻ Khác nô dịch.

Lúc đầu để kiểm soát Kẻ Khác, ta và Thông Thiên chia ra lập giáo, thu nhận những người có dị năng làm đồ đệ, dạy họ vận dụng sức mạnh của mình. Mặc dù hai giáo phái bọn ta thu nhận đồ đệ rộng rãi, nhưng giờ Kẻ Khác số lượng đông đúc,

Đã thành thế lực riêng, nằm ngoài phạm vi quản giáo của hai giáo phái bọn ta. Nếu kế hoạch Phong Thần có thể kiểm soát Kẻ Khác thì chắc chắn Thông Thiên ta không có gì dị nghị. Ta cũng không có dị nghị. Lão Tử thì sao? Nguyên Thủy nói đúng lắm.

Các ngươi đều đồng ý cả, vậy thì mở bảng Phong Thần thôi. Cậu nói xem… Vậy làm sao đây? Làm sao cái gì? Không phải ta không giúp ông mà là con yêu quái này hung hãn quá. Ông xem pháp khí của ta, chuông… hỏng rồi này, còn giúp ông thế nào đây?

Ta nghĩ các ông vẫn nên tìm Kẻ Khác đi. Đừng, đừng, đừng. Tiên sư, cậu không thể đi được. Cậu mà đi thì bọn ta phải đi đâu tìm… đi đâu tìm thầy bắt yêu chứ? Cậu phải ở lại nghĩ cách giúp bọn ta chứ. Cũng không phải không có cách.

Các vị nghe kĩ nhé. Ở chỗ ta có một viên gạch vàng pháp bảo. Nó có sức mạnh vô hạn. Đáng tiếc kỹ thuật chế tác nó vô cùng phức tạp, hơn nữa chỉ có thể dùng một lần. Ta tốn rất nhiều tiền mới làm được nó. Ta vẫn luôn không nỡ dùng.

Ta hiểu, ta hiểu. Chỉ cần cậu có thể hàng phục con yêu quái kia, thì bọn ta sẽ không để cậu thiệt đâu. Mọi người nghe kĩ nhé. Tạo phúc cho dân là bổn phận của thầy bắt yêu bọn ta. Khương Thượng ta đâu phải hạng tham của. Đúng, đúng, đúng.

Vậy bọn ta góp thêm tiền cho cậu. Khi nào con yêu quái kia đến đây thì phải nhờ cả vào cậu rồi. Yên tâm. Nếu con yêu quái kia còn dám đến ta sẽ dùng gạch vàng pháp bảo này của ta khiến nó đến được mà về không… Bắt được yêu quái rồi.

Bắt được yêu quái rồi. Đây… đây chính là con yêu quái đó? Cho đi nhờ, cho đi nhờ, cho đi nhờ. Lữ Vọng. Thân Công Báo. Trưởng thôn. Khoan đã, khoan đã. Ông trời có đức yêu thương sinh mệnh. Huống hồ nó cũng chưa làm việc gì quá đáng.

Sao phải thiêu chết nó chứ? Với lại trông nó mũm mĩm đáng yêu biết mấy. Mẹ, đó là gì thế? Đó là yêu quái. Con sợ. Đừng sợ, đừng sợ. Nhỡ nó quay lại trả thù bọn ta thì sao? Đúng đó. Yên tâm, việc này giao cho ta.

Ta sẽ cảm hóa nó bằng tình yêu của ta. Yêu quái là yêu quái, không cảm hóa được. Đúng, nói đúng lắm. Yêu quái là yêu quái. Ông… Ngươi phải cố chịu đó. Thịt nướng. Đừng để lửa to quá. Đừng để lửa to quá. Ta thích ăn mềm. Các người…

Khương Thượng, Khương Thượng. Mau cứu ta, Khương Thượng. Các ngươi… các ngươi quen nhau? Nóng, nóng, nóng. Có yêu quái. Hắn đâu rồi? Ngươi đừng đi. Ngươi là đồng bọn với bọn chúng phải không? Bọn chúng đến lừa tiền. Bọn chúng đến để lừa tiền. Ngươi đừng đi. Lũ lừa đảo các người.

[Triêu Ca] Hưng thịnh thay, lớn mạnh thay. Đặt trống trên triều đường ta. Trống gõ rầm rộ, tế bái tổ tông. Thương Thang mời người bằng âm nhạc này, ban cho ta phước trạch. Con cháu Thương Thang thật hiển hách, tiếng trống sâu xa, âm thanh êm ái trang trọng,

Tất cả hài hòa pha trộn với nhau. Ta có khách quý, vui mừng chào đón, sớm tối tiếp đãi nồng hậu. Thành kính thờ phụng. Nhận sự hiến tế của ta, phù hộ Thương Thang ta. Đát Kỷ tỷ tỷ nhiều trò thật. Phải hút hết hồn của đám người này mới vừa lòng.

Bệ hạ. Người là bá chủ nhân gian, sao có thể hành đại lễ thế này? Thô lỗ. Bệ hạ, chúng ta về cung thôi. Ngươi thế này làm cá của ta sợ chạy mất rồi. Ngươi có câu được đâu. Lần nào cũng là ta đập. Ta đói quá. Ta đói quá, đói quá.

Thân Công Báo. Tứ Bất Tượng. Tứ Bất Tượng. Thân Công Báo. Đường đường là đệ tử Côn Luân mà lại đi cùng với yêu quái hạ đẳng, cũng không sợ làm sư môn hổ thẹn. Ngươi là cái thá gì chứ? Ngươi không phải yêu quái, mọc lông khắp người

Còn có mặt mũi nói Kẻ Khác như khỉ? Ta là cựu đệ tử Côn Luân. Với lại Tứ Bất Tượng không phải yêu quái hạ đẳng, là linh thú, là tọa kỵ ta thu phục. Nào, Tứ Bất Tượng, tạo dáng cho cậu ấy xem đi. Tạo dáng cái quái gì?

Có phải hắn chưa thấy bao giờ đâu. Tối qua hắn đánh ta đó. Sư tôn đã cử Bạch Hạc đến tìm huynh, bảo huynh về núi Côn Luân. Bạch Hạc. Ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi, ăn ít lại được không? Ừm… sư tôn có gì sai bảo? Ta hỏi con

Lữ Vọng giờ ở đâu? Ừm… con… Câm miệng. Dù nó đang ở đâu thì cũng nói với nó đã quyết định bảng Phong Thần, bảo nó về Côn Luân ngay. Ừm… à… con… con… Đừng có ừm à nữa, đi mau. Vâng. Bảng Phong Thần? Đại diện Xiển giáo đi tranh bảng Phong Thần.

Một học trò của Côn Luân bị bỏ rơi như ta không thể đại diện cho Xiển giáo, dù ta còn ở Xiển giáo thì với thực lực của ta cũng không đủ để đi tranh bảng Phong Thần kia. Huynh là người sư tôn chọn. Lão già thối hồ đồ lắm. Việc này

Phải chọn đệ chứ. Huynh nghĩ vậy thật sao? Đương nhiên. Nếu sư tôn đến tìm ta thì ta sẽ tiến cử đệ. Xong. Canh xong rồi, canh xong rồi. Ngon lắm luôn. Mau lại đây, mau lại đây. Đi, đi nào, ăn canh, ăn canh. Thông Thiên.

Ngươi dẫn nhiều người thế này đến cung Ngọc Hư của ta định gây chuyện à? Giao Lữ Vọng ra đây. Lữ Vọng không ở trong cung. Thông Thiên. Đừng hòng làm khó sư tôn ta. Lữ Vọng ở đây. Lão già thối, bọn họ không làm khó người chứ?

Bọn họ không làm khó ta. Nhưng con thì lại vả mặt sư tôn bôm bốp đó. Nguyên Thủy. Ngươi còn gì để nói? Lữ Vọng. Quỳ xuống. Nhớ lấy con là đồ đệ của Nguyên Thủy ta, có chết cũng phải chết trong tay ta. Sư tôn. Giáo chủ. Có cần ta đi không?

Đi. Nhớ lấy Lữ Vọng đã chết, từ giờ về sau con chính là Khương Thượng. Tiểu tử thối, sau này sư tôn không thể bảo vệ con nữa. Con phải tự lo liệu đó. Sư tôn yên tâm đi. Người còn không thể đánh chết con,

Kẻ Khác đương nhiên cũng không thể đánh chết con. Đi đi. Quý tính? Ta à? Bạch Hạc. Bạch Hạc? Đệ… Vóc dáng đệ thay đổi nhiều quá. Sư huynh, sư tôn bảo huynh về núi Côn Luân. Khoan, khoan. Chuyện bảng Phong Thần. Sư huynh đúng là mưu kế thần tình.

Đệ về nói với sư tôn cứ nói ta không đi. Sư huynh. Tiểu tử thối. Đừng tìm nữa. Ta truyền âm cho con qua Bạch Hạc. Con mau theo nó về Côn Luân. Lão già thối, người phải có lý chút chứ. Con nói cho người biết,

Năm đó người đích thân đánh chết con, rồi giờ người bảo con về tranh bảng Phong Thần gì đó, Thông Thiên giáo chủ sẽ nhạo báng sau lưng người đấy. Lưng sư tôn cứng lắm, cứ để hắn nhạo báng. Đúng là như thế, nhưng mà…

Phong Thần chính là phong ấn Kẻ Khác. Với chút bản lĩnh của con con mà đi thì chẳng phải là nộp mạng sao? Việc này con yên tâm, sư tôn đã tìm sẵn trợ thủ cho con rồi. Sư tôn, thực ra đồ nhi có ứng viên tốt hơn. Con cảm thấy…

Sư tôn biết con nói ai. Đúng thế, tư chất và nội công của nó hơn con. Nhưng tính nó nóng vội, ra tay quá độc ác, đặc biệt là với yêu quái luôn đuổi cùng giết tận, khó gánh nhiệm vụ này. Sư tôn, sư tôn, sư tôn. Người nghe con nói,

Sư tôn à, cậu ấy đã thay đổi rất nhiều rồi. Nó chỉ đang kiềm chế bản thân, ắt sẽ có ngày sẽ bùng nổ. Nếu nó giữ bảng Phong Thần e là sẽ đại khai sát giới. Nhưng nếu xét về đại khai sát giới thì năm đó con giết ít lắm sao?

Sư tôn biết con vẫn luôn canh cánh trong lòng việc ngày trước. Nhưng chính vì sai lầm con phạm phải ngày trước, con mới càng nên biết cái gì có thể và không thể làm. Kế hoạch Phong Thần là phong ấn Kẻ Khác, trả lại thái bình cho nhân gian.

Việc này đúng như con muốn còn gì? Nhưng không có Kẻ Khác thì nhân gian thực sự sẽ tốt hơn ư? Đó là việc của con người. Nhưng nếu không trừ khử Kẻ Khác thì nhân gian chắc chắn sẽ loạn. Tiểu tử thối, đừng làm sư tôn thất vọng.

Ta đợi con ở Côn Luân. Người đừng tưởng chỉ có người biết Thiên Lý Truyền Âm. Con cũng biết. Lão già thối, con nói cho người biết, người đợi cũng vô ích, con không đi. Con đã nói không đi là không đi. Muội muội đến rồi. Ta vừa nghe được một tin

Đặc biệt đến bẩm báo với tỷ tỷ. Bảng Phong Thần? [Tây Kỳ] Bánh bao, bánh bao, bánh bao. Không được, đấy là của Kẻ Khác. Bánh bao. Không được lấy, không được lấy. Bánh bao, bánh bao, bánh bao. Bánh bao, bánh bao, bánh bao. Đó là nhà dân.

Ngươi vào dễ bị người ta đánh chết lắm. Ta dẫn ngươi đi ăn món ngon nhất của Tây Kỳ. Thật không? Thật. Ăn thoải mái nhé? No luôn. Đứng lại. Ngươi là thầy bắt yêu Khương Thượng? Không phải. Khương Thượng, đây là người quen ở Tây Kỳ của ngươi phải không?

Chào mọi người. Dẫn đi. Sao ngươi bắt bọn ta? Các ngươi đóng giả thầy bắt yêu, lừa đảo khắp nơi ở Tây Kỳ bọn ta. Giờ bọn ta đã nhận được tố cáo của mấy thôn liền. Ta là thầy bắt yêu thật. Chắc chắn bên trong có hiểu nhầm gì đó.

Có hiểu nhầm gì đến lúc đó nói với Chu Công Đán đại nhân đi. Nể mặt cái đi. Ta quen thế tử Bá Ấp Khảo của các ngươi. Gọi huynh ấy đến ta nói mấy câu với huynh ấy. Bá Ấp Khảo đại nhân đi vắng. Thừng trói tiên nhái mà muốn trói ta

Không có cửa đâu. Mở. Mập, đừng vờ vịt nữa. Đập cửa này ra đi. Ta dẫn ngươi đi ăn đồ ngon. Nhầm rồi, nhầm rồi. Hiểu nhầm, hiểu nhầm. Hiểu nhầm. Thực sự là hiểu nhầm. Giết. Vị đại ca này bọn ta có người quen ở Tây Kỳ, đúng không? Bá Ấp Khảo.

Quà gặp mặt này to thật đó. Họ nói huynh không ở vương thành. Đúng là ta vừa từ bên ngoài về. Huynh đến đúng lúc lắm, ta đang thiếu trợ thủ. Giờ chúng ta đi thôi. Đùa à đại ca? Ta vừa đến đây đã bị huynh bắt, còn chưa ăn miếng cơm nào.

Giờ huynh còn muốn ta giúp huynh? Huynh ngang nhiên lừa đảo, cố tình vượt ngục ở Tây Kỳ ta, Theo luật phải xử trảm. Ta đang cho huynh cơ hội lấy công chuộc tội đó. Huynh… Huynh… huynh… huynh… Không ngờ huynh dám chèn ép ta bằng vương pháp.

Lẽ nào huynh muốn thách thức pháp luật? Được rồi, huynh nói đi. Muốn ta giúp huynh việc gì? Giải cứu tù binh của bộ tộc Khương. Tù binh của bộ tộc Khương? Mấy năm nay Đế Tân vẫn không ngừng chinh chiến với các nước, bắt nhiều nô lệ đưa về Triêu Ca.

Ta nghi ngờ hắn có ý đồ khác. bộ tộc Khương nối liền với Tây Kỳ ta, gặp phải đội ngũ hộ tống áp giải ta bèn nghĩ cách giải cứu. Nhưng không ngờ lần này lại có bốn Kẻ Khác phụ trách áp giải. Ta chỉ đành về tìm cứu binh,

Trùng hợp là huynh đến rồi. Lần này nhờ huynh cả đó. Mau lên, đi theo. Tiểu tướng quân trông đẹp đấy. Vậy tỷ thu phục hắn đi. Yêu quái, đừng có quấy rối ta kiếm ăn. Ta đây là thần thú. Ta nói cho cô biết đây là phiếu cơm của ta.

Giao cô ta cho ta. Ngươi đi giúp Khương Thượng. Đánh cô ta. Lần này con sói cái này cắn nhầm người rồi. Ngươi là ai? Gió thổi đến. Đẹp đấy chứ. Ngươi để cho ta đi. Ta… Đi, đi, đi. Đừng vùng vẫy nữa. Gương mặt đẹp thế này

Nếu ta cào cho be bét thì tiếc lắm. Có cần giúp không? Không cần. Huynh ấy làm được. Được không? Được đó, Bá Ấp Khảo. Kiếm thuật cao siêu thế. Sao các huynh không giúp? Nếu ta giúp huynh thì huynh nổi bật thế nào được?

Huynh giết Kẻ Khác với thân phận người bình thường, chẳng mấy hôm nữa thì cái tên Bá Ấp Khảo sẽ đồn khắp Tây Kỳ đó. Đến lúc đó chẳng phải càng cổ vũ Kẻ Khác ư? Lữ Vọng, đang nghĩ gì thế? Không, không có gì. Huynh định sắp xếp

Những người Khương này thế nào? Những năm qua bọn ta vẫn luôn mở mang đất đai mới ở ngoài thành. Họ đến đó rồi có nhà ở, có đất canh tác. Đây đều là ý tưởng của huynh? Không. Là ý tưởng của cha ta. Nghe nói

Cha huynh vẫn bị giam ở Triêu Ca. Đã bảy năm rồi. Bảy năm qua bọn ta nghĩ mọi cách đổi cha ta về. Nhưng đều vô ích. Ta chuẩn bị đích thân đến Triêu Ca, cầu xin thay cho ta. Đi Triêu Ca? Nguy hiểm quá. Chỉ cần có thể đổi cha ta về,

Nguy hiểm thế nào ta cũng phải đi. Tây Kỳ không thể không có Tây bá hầu. Nhưng mà… Lữ Vọng. Huynh có thể hứa với ta một việc không? Huynh nói đi. Đợi cha ta về huynh ở lại bên cạnh, phò tá ông ấy. Ta? Ta làm được gì chứ?

Giải cứu người Thương, giải cứu người Khương, thậm chí là giải cứu người Chu. Khiến mọi người có thể an cư lạc nghiệp sống ở vùng đất này. Không, ta không vĩ đại như huynh nói. Nhưng ít nhất huynh đã từng thử. Nhưng ta thất bại rồi. Ta đã từng thử.

Ta cứ tưởng mình có thể giải cứu những con người đó. Nhưng những con người đó không hề cần ta cứu rỗi. Họ đã quen với cuộc sống đó từ lâu. Còn cảm thấy ta mới là kẻ phá hoại. Lữ Vọng.

Lẽ nào huynh nhẫn tâm nhìn họ tiếp tục sống lang bạt sao? Bệ hạ. Đến giờ dậy rồi. Bệ hạ. Đát Kỷ đã có tung tích của bảng Phong Thần rồi. Ở đâu? Khương Thượng, ở trong tay một thầy bắt yêu cỏn con. Vậy nàng còn không đi tìm? Không cần.

Khương Thượng và Bá Ấp Khảo của Tây Kỳ ở cùng nhau đang chuẩn bị đến Triêu Ca dâng của quý. Hắn vì Tây bá hầu. Không ngờ bệ hạ nhốt Tây bá hầu nhiều năm vậy thế mà còn có thu hoạch bất ngờ. Có bảng Phong Thần này

Thì ta có thể tùy ý sai khiến Kẻ Khác, hoàn thành bá nghiệp của ta. Đến lúc đó, đảo Kim Ngao, Côn Luân đều phải nghe mệnh lệnh của ta. Đát Kỷ thích nhất là náo nhiệt. Khương Thượng mau đến để Đát Kỷ xem bản lĩnh của ngươi đi. Khoan đã,

Có bất thường. Bảo vệ ba của quý. Khương Thượng giao bảng Phong Thần ra. Bảng Phong Thần gì? Ta không có. Đừng có nói vớ vẩn với hắn. Cướp. Khoan, khoan. Các ngươi đánh hội đồng à? Có giỏi thì đánh một một đi. Để ta. Hỏa yêu, ta biết cô.

Là cô ép ta đấy. Gạch vàng pháp bảo. Gạch vàng pháp bảo? Phiếu cơm, cái đó lợi hại lắm. Đi chết đi. Ngồi xuống, ngồi xuống. Quả nhiên lợi hại. Ta còn tưởng ngươi bốc phét. Giỏi đấy. Ta đã nói với hai người rồi

Viên gạch vàng này của ta hàm lượng kỹ thuật vô cùng…. Khương Thượng. Kỹ thuật gì? Kỹ thuật hóa trang à? Trợ thủ của ta sắp đến rồi. Mọi người lùi lại chút nhé. Đi chết đi. Tan thành tro bụi. Thân Công Báo. Suýt nữa đệ đến muộn rồi. Đến đúng lúc lắm.

Thân Công Báo sư huynh. Bá Ấp Khảo. Giờ không phải lúc ôn lại chuyện cũ. Đi theo ta. Đi đâu? Triêu Ca. Vì có tin tức tố cáo nói bảng Phong Thần ở trong tay ta, e là sẽ còn Kẻ Khác khác đến gây sự với ta.

Cũng sẽ gây nguy hiểm cho bọn Bá Ấp Khảo. Vậy nên ta đến Triêu Ca nghe ngóng tin tức trước. Cũng được, chúng ta gặp lại ở Triêu Ca. Đi. Đi. Đi nhé, phiếu cơm. Mau lên. Mau lên. Ngươi định lười biếng à? Mau lên. Đừng có lề mề, nhanh lên.

Mau lên, mau lên, mau lên. Tại sao không vào thẳng vương cung? Không được liều lĩnh vào đó. Trong vương cung có rất nhiều Kẻ Khác. Một khi bị phát hiện thì toi. Chúng ta nhất định phải nghĩ cách khác. Có yêu khí. Ở đâu? Ở bên kia. Nguyên hình là gì?

Cái muôi thành tinh rồi. Huynh đệ, đây là tỳ bà. “Bỳ bà”? Ăn được không? Đát Kỷ có một nghĩa muội là Vương quý nhân, là yêu quái tỳ bà ngọc. Được. Chúng ta thay đổi kế hoạch. Trực tiếp tìm Đát Kỷ. Đi. Cố ý giở trò. Vương quý nhân gan dạ thật,

Dám một mình đuổi đến đây, không sợ ta có mai phục. Lần sau mai phục tìm một kẻ thông minh chút. Tiếc là ngươi cũng không đủ thông minh. Nói đi, ngươi là ai? Khương Thượng. Ngươi chính là Khương Thượng? Bảng Phong Thần ở đâu? Sao ta phải nói cho cô biết?

Ngươi nói xem nếu bọn chúng chui vào theo tai ngươi thì sẽ thế nào? Sai lầm lớn nhất của cô chính là trói ta bằng cái thứ vớ vẩn này. Gió thổi đến. Tiếp theo làm thế nào? Cầm nó đi gặp Đát Kỷ. Rồi dụ cô ta đến đây.

Còn lại giao cho ta. Bảng phong Thần không ở trong tay huynh thật? Đệ không tin ta? Tin. Ta nói này hai người đừng nói nữa, mau cởi ra cho ta. Hắn bảo đệ thả hắn ra. Ngươi đi đâu? Chúng ta là một nhóm.

Tặng ta cây tỳ bà này của ngươi được không? Muốn Vương quý nhân thì lấy ở Lộc Đài. Ngươi tưởng ngươi đi được sao? Ta đến Lộc Đài với ngươi là được chứ gì? Khoan đã, ngươi còn chưa cho ta biết tên ngươi. Khương Thượng. Tỷ tỷ.

Ta có một ý tưởng rất hay. Về rồi à? Về rồi. Khương Thượng đâu? Khương Thượng đâu? Không ở đây? Bói đúng quá. Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa. Ngươi nói xem sao Tây bá hầu đại nhân bói đúng vậy chứ? Nói đúng hết tâm sự của ta.

Đúng đó, ta cũng bị nói đúng. Xin lỗi nhé, Thân Công Báo. Lại bị huynh ấy lừa rồi. Muốn ăn không? Trả tỳ bà của ta cho ta. Tất cả đứng yên. Lũ người không ra người, yêu không ra yêu các ngươi, nếu ai còn động đậy

Thì ta sẽ đập nát cái tỳ bà xấu xí này. Đồ vô dụng. Lùi hết lại. Lùi lại. Nếu không ta vẫn sẽ đập nát cái tỳ bà xấu xí này. Ngươi đập được không? Đập. Đùa thôi mà. Sao phải nghiêm túc vậy chứ, mỹ nữ. Không ngờ đúng không?

Đát Kỷ tỷ tỷ đã giải phong ấn cho ta. Không có roi thiên lôi, ngươi còn phóng sấm được không? Đùa thôi mà. Sao phải nghiêm túc vậy chứ? Cô xinh đẹp vậy mà. Muội muội, cái gì trên mặt muội thế? Ngươi. Đã nói rồi mà, đùa thôi.

Cảm ơn Tây bá hầu đại nhân. Cảm ơn. Ngươi về phải cố gắng đó, đi đi. Được, cảm ơn Tây bá hầu đại nhân. Ta chắc chắn sẽ cố gắng. Kẻ Khác? Thầy bắt yêu. Không đúng, không đúng. Trên người cậu không có mùi của thầy bắt yêu.

Trông cậu cũng không giống người của Đát Kỷ. Người của núi Côn Luân? Muốn xin cái gì? Mong an lòng. Đặt tay lên trên. Cao lên. Cấn, chấn, khảm, đoái, khôn, tốn, ly. Tiểu tử thối. Muộn vậy rồi mà con định đi đâu? Sư tôn, người chưa ngủ ạ?

Đừng có cợt nhả với ta. Có phải định đi Triêu Ca không? Sư tôn, người đã biết rồi, người vẫn để con đi chứ? Lữ Vọng, con có biết ta cho con đi chính là đi nộp mạng không? Là Kẻ Khác, ám sát bá chủ nhân gian,

Sẽ bị cả tiên giới trừng phạt. Bá chủ nhân gian không được giết? Vậy lẽ nào người trong tộc con có thể tùy tiện bị giết ư? Không ngờ mấy chục năm rồi con vẫn canh cánh trong lòng việc đó. Lúc đầu sư tôn dẫn con lên núi

Chính là để hóa giải mối thù trong lòng con. Xem ra vẫn công toi. Năm mươi lăm năm, trong lòng con không có ngày nào quên tiếng kêu rên trước khi chết của người trong tộc. Nhân gian có sự cân bằng của nó. Con giết bá chủ nhân gian,

Thì nhân gian chắc chắn sẽ loạn. Một mình đệ tử có thể gánh chịu tất cả tội lỗi. Con có gánh vác nổi không? Con chỉ mong an lòng. Mong sư tôn đồng ý. Được rồi, con đi đi. Lữ Vọng, tai họa người trong tộc của con gặp phải,

Không phải tội lỗi của một mình Thương vương. Đừng, đừng, thả ta ra. Nói nhảm ít thôi, lại đây. Nhanh lên. Vớt hắn lên đốt đi. Người tiếp theo, người tiếp theo. Ta không đi, ta không đi. Thả ta ra, ta không đi. Mau lên. Ngươi là ai? Ta là Đế Tân.

Đế Ất đâu? Ta… Phụ vương của ta đã băng hà. Nên ngươi hạ lệnh biến những người Khương này thành tượng người sống để tuẫn táng? Không phải ta, là họ. Ngươi là ai? Người Khương – Lữ Vọng. Không! Đi mau. Sao các ngươi còn không đi? Đi mau.

Các ngươi mau đi đi. Mau lên. Không được đi. Ai dám đi thử xem? Bắt được hắn ta sẽ thả các ngươi ra. Đánh hay lắm, đánh nữa đi. Cứ như vậy đi. Đi. – Đánh. – Hay lắm. Đánh hay lắm, đánh đi. Hay lắm, đánh đi. Hay lắm, đánh. Đây là đâu?

Sàn đấu võ của Triêu Ca. Trận đấu võ tiếp theo. Kẻ Khác Lữ Vọng đấu với hồ ly tinh Tiểu Đoản. Tại sao? Tại sao lại thế này? Người mới đến, còn không mau ra tay? Các ngươi còn không ra tay, bọn ta sẽ bắn tên. Mau ra tay.

Đánh đi, đánh đi, mau lên. Chuẩn bị. Đánh đi, đánh đi, đánh đi. Ra tay đi. Bắn tên. Ngươi thế nào rồi? Ngươi thế nào rồi? Ngươi tỉnh lại đi. Ngươi cứu ta làm gì? Không, không, không! Tiểu hồ ly. Tránh ra. Lữ Vọng. Khoan đã. Ta đã nói

Sẽ một mình gánh vác tất cả tội lỗi. Đừng, đừng. Cậu dùng lốc xoáy hủy diệt sàn đấu võ, thả Kẻ Khác bị giam ra. Nhưng không ngờ họ lại tiến hành cuộc trả thù đẫm máu với vương tộc của Triêu Ca. Ngài đang nói đến Phong Thần? Ta không nói như vậy,

Cậu tự suy nghĩ đi. Không còn Kẻ Khác, nhân gian sẽ thật sự trở nên tốt đẹp sao? Cậu xem, giống như một hạt giống, vùi nó trong lòng đất. Cậu chỉ cần tưới nước, diệt côn trùng, nói sẽ tự nhiên lớn lên. Chỉ là bây giờ cậu có muốn

Bỏ hạt giống này xuống hay không. Đa tạ Tây bá hầu chỉ bảo. Khoan đã. Đa tạ cậu đã ghé thăm. À, có thể Tây bá hầu phải chịu khó ở đây vài hôm nữa. Sẽ có người đến cứu ngài nhanh thôi. Vậy sao? Đừng chỉ mải ăn như thế, uống đi.

Nào, nào, nào, ngon lắm. Uống chén nữa, uống chén nữa. Thịt kho tàu. Xin lỗi, ta sẽ thả cô đi nhanh thôi. Tiểu Đoản? Tứ Bất Tượng, ngươi làm sao thế? Sao giờ ngươi mới đến? Đệ thế nào rồi? Khương Thượng. Cậu ấy làm sao thế? Bị tỳ bà ngọc kia…

Tỳ bà ngọc xấu xí kia trói. Chúng ta đi trước đã. Mùi gì vậy? Đừng suốt ngày nghĩ đến ăn, đi mau. Mau lên. Mau lên. Phong tỏa các lối ra. Họ đến rồi. Chúng ta bị phát hiện rồi. Tứ Bất Tượng. Lên. Mấy người các ngươi qua bên kia.

Đại ca, cố chịu đựng đi. Ta hết sức rồi. Các ngươi đi trước đi. Để ta ngăn cho. Không được. Các ngươi mau đi đi. Cô đợi ta. Lên. Ở bên kia. Roi thiên lôi của ta vẫn nằm trong tay họ. Phải lấy về.

Vậy đệ đi lấy roi thiên lôi, ta đi cứu Tiểu Đoản. Tiểu Đoản? Là tiểu yêu hồ bị giam trong cùng một sàn đấu võ với ta mười năm trước. Quả nhiên dược thảo của hồ ly có tác dụng. Ngươi còn cười được à?

Ngươi che cho ta để bản thân trúng nhiều tên như vậy làm gì? Vì một mình ta bị thương tốt hơn chúng ta cùng bị thương. Nhưng ngươi còn không quen ta, ngươi tốt với ta như vậy làm gì? Ta không nghĩ gì nhiều.

Lúc đó ta chỉ nghĩ không thể để cô bị thương. Nào, tiểu hồ ly. Tránh ra. Ngươi làm gì vậy? Cô tránh ra. Cậu ấy đến cứu ta. Tránh ra. Nào. Lữ Vọng. Khoan đã. Ta muốn đi với ngươi. Cô mau rời khỏi đây, cẩn thận đừng để lại bị bắt.

Chúng ta đi thôi. Lữ Vọng. Bây giờ Kẻ Khác trong cả vương cung đều đang tìm chúng ta. Huynh lại tự chui đầu vào lưới vì một con yêu quái? Nhân lúc họ thẩm vấn cô ta, chúng ta hãy lấy roi thiên lôi rồi đi. Vừa nãy nếu không phải nhờ cô ấy

Chúng ta không thể đi được. Bây giờ đệ muốn bỏ mặc cô ấy, đệ không thấy cắn rứt lương tâm à? Đi thôi Tứ Bất Tượng. Khương Thượng. Đi. Đi lấy roi thiên lôi với ta. Đệ thấy tính mạng của Tiểu Đoản quan trọng hay là roi thiên lôi quan trọng?

Đương nhiên là roi thiên lôi. Cô ta chỉ là một yêu quái, không xứng đáng để chúng ta mạo hiểm. Nhưng đệ cũng là yêu quái, chẳng lẽ sau này đệ xảy ra chuyện gì, ta có thể không cứu đệ sao? Nói sai rồi phải không? Ăn no chưa?

Ăn no rồi thì mau đi thôi. Lên. Gió thổi đến. Xong rồi. Không đúng, Thân Công Báo đã ra tay rồi. Ngươi ngửi thấy chưa? Bên kia. Chỗ này, là chỗ này. Tiểu Đoản. Tiểu Đoản. Nhanh lên. Nhanh lên. Ngươi đưa cô ấy đi trước đi. Ta đi tìm Thân Công Báo. Được.

Ngươi đã chạy trốn sao còn quay lại nộp mạng làm gì? Sao ta có thể để roi thiên lôi ở trong tay các cô? Một kẻ thất bại còn mạnh miệng. Chỉ có một mình ngươi? Ngươi tưởng ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay của bọn ta sao?

Ai nói cậu ấy chỉ có một mình? Huynh đến đây làm gì? Tất nhiên là sợ sư đệ của ta bị bắt nạt rồi. Đừng cản trở ta. Gió. Sấm. Cha bảo ta trở về từ đây thật sao? Đúng vậy.

Ông ấy nói huynh còn tiếp tục cố chấp vào cung dâng của quý, cha con các huynh sẽ không còn ngày gặp lại. Vậy huynh thấy thế nào? Nghe lời cha huynh, về Tây Kỳ từ đây. Nhưng công văn xin gặp của ta đã được đưa vào trong cung rồi,

Thương vương bảo ta ngày mai vào cung dâng của quý. Nếu bây giờ ta đi, e rằng hắn sẽ gây bất lợi cho phụ vương ta. Hay là thế này đi, ta đi với huynh. Không được. Mười năm trước huynh từng ám sát Đế Tân, chắc chắn Đế Tân vẫn nhớ huynh.

Đặc biệt là hôm qua huynh vừa đại náo vương cung với Thân Cung Báo. Bây giờ quay lại chẳng phải là tự chui đầu vào lưới hay sao? Nhưng Tây bá hầu dịch thuật vô song. Lời ông ấy nói không thể không tin. Ta tùy cơ ứng biến là được.

Ngày mai dâng của quý xong lập tức về ngay. Cảm giác tự do tốt thật đấy, Ngươi lại cứu ta một lần nữa. À Tiểu Đoản, sao cô lại bị bắt nữa vậy? Lần trước sau khi ngươi phá hủy sàn đấu võ, ta chạy thoát được. Nhưng đám người Thương đó

Luôn đuổi theo tiểu yêu quái bọn ta. Ta lại bị bắt về vì cứu bạn đồng hành của ta. Cho dù đạo hạnh của cô thấp, thì cũng mạnh hơn con người. Sao lại bị bắt được thế? Tiểu Vọng, ngươi nghĩ kẻ truy sát bọn ta là đám con người kia thật sao?

Kẻ giết hại Kẻ Khác nhiều nhất chỉ có thể là Kẻ Khác. Còn kẻ giết hại con người nhiều nhất cũng chỉ có thể là con người. Sau khi những Kẻ Khác lớn mạnh và vương tộc thỏa thuận xong giao dịch, họ bắt những Kẻ Khác yếu đuối nhất là bọn ta

Làm trò vui cho con người. Như vậy những vương tộc kia mới cam tâm tình nguyện dâng con người cho bọn họ. Cá lớn nuốt cá bé, đây chính là luật chơi của thế giới này. Vậy nên ta nhất định phải trở nên mạnh hơn. Vậy sau khi trở nên mạnh hơn,

Cô cũng sẽ đi nô dịch Kẻ Khác sao? Tất nhiên là không rồi. Ta trở nên mạnh hơn là để không bị Kẻ Khác nô dịch. Vậy rốt cuộc có cách gì có thể không bị nô dịch không? Có một cách. Nghe nói có một người tên là Khương Thượng,

Trong tay hắn có bảng Phong Thần. Chỉ cần ta có thể có được bảng Phong Thần này, thì có thể ra lệnh cho tất cả Kẻ Khác trong thiên hạ. Muốn biết rốt cuộc Khương Thượng đang ở đâu ghê. Như vậy ta có thể mượn bảng Phong Thần của hắn rồi.

Cô cần bảng Phong Thần làm gì? Như vậy có thể phong ấn những Kẻ Khác kia, để họ ngoan ngoãn nghe lời. Như vậy những tiểu yêu quái bọn ta sẽ không bị bắt nạt nữa. Còn những vương tộc kia mất đi chỗ dựa này,

Chắc là cũng sẽ không bắt nạt nô lệ nữa. Cô nghĩ như vậy thật à? Chỉ là ta không biết Khương Thượng này đang ở đâu. Thực ra ta chính là Khương Thượng. Ngươi đừng đùa ta nữa. Sao ngươi lại là Khương Thượng chứ? Ta là Khương Thượng thật mà.

Sau sự việc mười năm trước ta bèn đổi tên. Ngươi là Khương Thượng thật sao? Ta là Khương Thượng thật mà. Vậy bảng Phong Thần đang ở chỗ ngươi đúng không? Vẫn đang ở chỗ Nữ Oa. Vậy ngươi có thể cho ta mượn nó không? Ta… Tiểu Vọng,

Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm nhìn những tiểu yêu quái bọn ta bị bắt nạt mãi sao? Vậy cô thật sự có thể chắc chắn bảng Phong Thần có thể xây dựng một thế giới không có sự nô dịch không? Tất nhiên rồi. Ta sẽ suy nghĩ. Truyền Bá Ấp Khảo vào gặp.

Ngươi dâng cho ta ba món của quý để đổi lấy cha ngươi là Cơ Xương? Bệ hạ, cha thần tuổi cao, thần xin bệ hạ ân chuẩn cho cha thần về quê dưỡng lão. Thần bằng lòng ở lại Triêu Ca thay cho cha hầu hạ bệ hạ. Ngươi là người con hiếu thảo.

Ta ân chuẩn cho Tây bá hầu về Tây Kỳ. Tạ ơn bệ hạ ân chuẩn. Khương Thượng đi cùng với ngươi đâu? Trong quân của thần không có ai tên là Khương Thượng. Bá Ấp Khảo lừa dối bệ hạ là tội chết đấy. Thần không dám.

Thần thật sự không biết Khương Thượng là ai. Nếu bệ hạ muốn tìm người này thần sẽ cử người đi tìm. Không cần rắc rối như vậy. Người đâu, đưa hắn xuống dưới cho ta. Bệ hạ. Bệ hạ. Tiểu Vọng. Tiểu Vọng. Ta cũng muốn đi cùng với ngươi. Không được.

Bên đó quá nguy hiểm, hơn nữa vết thương của cô vẫn chưa lành. Không được. Ta biết rõ vương cung hơn ngươi. Ta nhất định phải đi cùng với ngươi. Vậy cô theo sát ta. Được. Đây là cái bẫy. Đế Tân muốn dụ huynh đến đó.

Dù là cái bẫy ta cũng phải đi. Vậy ta đi với huynh. Ta cũng đi. Không được. Chẳng may ta xảy ra chuyện gì ngươi vẫn có thể làm tiếp ứng ở đây. Nhờ cả vào ngươi. Yên tâm, có ta ở đây ngươi không chết được đâu. Ở đây cũng không có.

Chẳng lẽ là ở chỗ đó? Chỗ đó là chỗ nào? Không thể nào. Chẳng lẽ thất bại rồi? Cứu ta. Bên này. Sau mỗi lần hút tinh khí của Kẻ Khác Đế Tân đều trở nên cáu kỉnh khác thường. Vậy nên phải cung cấp người cho hắn giết. Ở chỗ đó.

Cô không được đi vào. Ta biết ngươi, ngươi là Kẻ Khác trên núi Côn Luân. Sao nào? Ngươi lại muốn đến giết ta sao? Ta chỉ hận mười năm trước không giết ngươi. Gió thổi đến. Yếu quá. Yếu quá. Ngươi là Khương Thượng? Bá Ấp Khảo đâu? Bảng Phong Thần ở đâu?

Bảng Phong Thần không nằm ở chỗ ta. Ta cũng không muốn bảng Phong Thần gì cả. Ngươi không cần hay không dám cần? Ta không thể quên năm đó một mình ngươi đối đầu với tất cả Kẻ Khác, ngươi khiến ta biết ta có thể không cần bị nô dịch,

Ta có thể phản kháng. Ngươi cũng khiến ta biết, ta muốn trở thành bá chủ nhân gian thì phải có đủ sức mạnh. Vậy nên ta và những Kẻ Khác kia thỏa thuận giao dịch, để họ tiến hành cải tạo ta. Sự lớn mạnh ngươi nói chỉ là thứ đổi lấy

Từ việc ngươi giết hại đồng loại. Nực cười. Có đế quốc nào không được xây dựng qua việc giẫm đạp lên máu thịt của kẻ khác? Thương Thang thánh chủ thay thế Hạ Kiệt vô đạo, chẳng lẽ trên tay họ không nhuốm máu tươi hay sao? Huống chi là ngươi,

Chẳng phải mười năm trước ngươi cũng giết chóc vô tội vạ hay sao? Mười năm trước đúng là tội lỗi của ta. Vậy nên ta không thể tiếp tục phạm sai lầm. Ta cho ngươi một cơ hội nữa, lấy được bảng Phong Thần rồi dẹp yên thời buổi loạn lạc này với ta.

Ngươi nói đúng, ta không dám lấy bảng Phong Thần này. Vì ta sợ ta không thể gánh vác trách nhiệm của Phong Thần. Ta cũng sợ nếu ta thất bại lần nữa thì sẽ có càng nhiều người mất mạng vì ta. Nhưng ta cũng càng sợ

Bảng Phong Thần sẽ rơi vào tay kẻ điên như ngươi. Kẻ yếu không xứng được tồn tại trên thế giới này. Thừng trói tiên. Tiểu Vọng, ngươi không sao chứ? Đi mau. Có người đến rồi, đi mau. Có tiếng động. Đi xem xem. Đi. Đánh chết đi, đánh chết đi. Lại đây.

Ngươi lại đây. Không ngờ bao nhiêu năm trôi qua rồi, họ lại quá đáng hơn trước kia. Hay lắm. Bá Ấp Khảo. – Đánh hay lắm. – Tiểu Vọng. Thật sự là huynh. Cuối cùng huynh cũng đến rồi. Bá Ấp Khảo, tại sao, tại sao lại là huynh? Sẵn sàng nhé,

Sắp khai chiến rồi. Huyễn thuật. Đát Kỷ, vở kịch của cô kết thúc rồi. Đát Kỷ? Đát Kỷ nào? Đát Kỷ lấy tính mạng của cha ta để trao đổi với ta. Bá Ấp Khảo, chúng ta thực hiện một giao dịch đi. Để ta phối hợp đóng kịch với cô ta,

Có được bảng Phong Thần. Tiểu Đoản. Bá Ấp Khảo, ngươi vạch trần ta, ngươi không sợ ta giết Cơ Xương, cha của ngươi sao? Cho dù ta và cha ta đều chết ở đây ta cũng sẽ không để cô có được bảng Phong Thần.

Từ lâu cô đã biết ta là Khương Thượng rồi? Ta không hề biết Lữ Vọng là Khương Thượng. Nhưng ta biết ai không phải Khương Thượng. Tại sao cô lại muốn lừa ta? Mười năm trước ta bị Kẻ Khác của vương cung truy sát,

Ta chỉ có thể trốn vào trong cơ thể của Đát Kỷ. Tiểu Vọng, những lời ta nói với ngươi là sự thật. Ta thật sự hi vọng xây dựng một thế giới mà kẻ yếu không bị bắt nạt. Ngươi sẽ giúp ta phải không? Vậy ai sẽ giúp họ?

Ngươi cố chấp muốn đối đầu với ta phải không? Ta không muốn đối đầu với bất cứ ai, là chính cô đứng về phía đối lập với ta. Giết hay giữ lại? Giết. Ta yểm hộ, huynh cứu người. Đi mau. Đi mau. ♪Nhảy lên lưng ngựa, xung phong như bước qua bể dâu♪

♪Ca kỹ giơ tay lên múa phong nhã tài hoa♪ ♪Phải mất bao nhiêu dũng khí để nước mắt không rơi khi từ biệt chàng♪ Bá Ấp Khảo. Hứa với ta. Huynh nói đi. Đừng từ bỏ hi vọng với con người, tiếp nhận kế hoạch Phong Thần, phong ấn Kẻ Khác. Được.

Ta hứa với huynh. Bá Ấp Khảo, huynh mau tỉnh lại đi, huynh đừng chết. Bá Ấp Khảo. Ngươi thế nào rồi? Sao bây giờ ngươi mới tới? Tín hiệu không tốt lắm. Mau đi thôi. Muộn rồi. Mau đưa huynh ấy đi đi. Được. Đi mau. Đừng hoảng loạn. Nghe ta nói,

Nếu muốn sống thì mau di chuyển những thứ đó đi. Mau lên. Chạy mau. Mọi người mau chạy ra ngoài. Chạy mau, đi mau, đi mau. Chạy mau. Bỏ ra. Cứu ta, cứu ta. Bỏ tay ra. Cứu ta. Đừng. Ngươi đừng lo cho ta. Mau lên. Mau đi cứu người.

– Ngươi thì sao? – Nhanh lên. Đứng dậy. Khương Thượng, ta bất chấp cái chết đến cứu huynh, huynh báo đáp ta như vậy sao? Đệ không nên giết người. Bọn họ đều đáng chết. Đáng chết? Đệ đã nếm thử cảm giác của cái chết chưa? Đệ đã từng trải qua

Nỗi sợ hãi khi máu tươi chảy lên cơ thể đệ chưa? Một người còn sống sờ sờ, rõ ràng đang nói chuyện với đệ, rồi ngã xuống dưới đất chỉ trong giây lát, máu tươi phun lên mặt đệ. Cơ thể người đệ từng yêu nhất mang lại sự ấm áp cho đệ

Lại từng chút một trở nên lạnh băng. Đệ đã từng trải qua cảm giác bất lực đó chưa? Đệ chưa từng, vì đệ chưa từng yêu Kẻ Khác. Nên đệ chưa từng cảm nhận được tình yêu của Kẻ Khác. Đệ không phải đang sống,

Càng không có tư cách phê phán ai đáng chết. Đệ không tôn trọng con người, đệ không xứng làm người. Đủ rồi, ta đã không xứng làm người, vậy ta giết người là được. Ta luôn hiểu sai một việc. Ta muốn huynh đề cử ta đi tranh bảng Phong Thần. Ta sai rồi.

Chỉ cần huynh chết đi bảng Phong Thần cũng là của ta. Thân Công Báo, cậu ấy đã thay đổi rất nhiều rồi. Nó chỉ đang kiềm chế bản thân, Lão già thối hồ đồ lắm. Nếu sư tôn đến tìm ta ta sẽ tiến cử đệ. Lão già thối,

Con thật sự đã cố gắng hết sức. Kéo hắn ra. Ngươi thế nào rồi? Sao ngươi lại đến đây? Ta nói rồi, chỉ cần ta ở đây thì ngươi không chết được đâu. Mau đi thôi, sắp sập rồi. Đi mau, đi mau. Đi mau. Đi. Mau lên, mau lên. Tiểu Vọng,

Ta cảm động quá đi mất. Đát Kỷ sắp khóc rồi. Có ta ở đây chắc chắn ngươi sẽ không sao đâu. Đứng yên đấy, tất cả nghe rõ đây, cô nhìn thấy hắn chưa? Đây là kết cục của cô. Chẳng phải ngươi nói ngươi ăn no rồi mới đến mà?

Động tác vừa nãy mất quá nhiều sức, tiêu hóa hết rồi. Tùy cô xử lý. Bây giờ ta không còn chút sức lực nào nữa. Tiểu tử thối, ai cho con hèn nhát như vậy? Lão già thối. Tiểu hồ ly, bây giờ ta sẽ đưa họ đi. Nguyên Thủy đại nhân,

Lúc này ngài đưa họ đi rõ ràng là ỷ lớn bắt nạt bé. Hoặc là bây giờ ta đưa họ đi, hoặc là ta lột da cô ra rồi mới đưa họ đi. Cô tự chọn đi. Nguyên Thủy đại nhân, tiểu hồ ly ta còn cần lớp da này.

Đại nhân lên đường bình an. Đi thôi. Tỷ tỷ, xác của Bá Ấp Khảo… Đưa hắn về trước đã, ta có ý kiến hay. Cha, con nhất định sẽ nghĩ cách đón cha về nhà. Quay về đi. Cha. Tây bá hầu, xem ta mang thứ gì đến cho ông đây.

Hôm nay có thêm thức ăn sao? Không chỉ là thêm thức ăn, mà còn là bữa ăn thịnh soạn. Ông mau ăn thử đi. Nấu ngon lắm. Ta thích ăn súp thịt nhất. Tây bá hầu, chính tay Đát Kỷ nấu món súp thịt này. Ông nhất định phải ăn hết đấy. Cha…

Đây là gì? Đây là súp thịt cha thích ăn nhất. Thơm quá. Ông ta ăn hết thật à? Tất nhiên rồi, hơn nữa còn không thừa chút nào. Vậy có thể thả ông ta về Tây Kỳ rồi. Sau khi về Tây Kỳ, Cơ Xương chắc chắn sẽ tạo phản.

Khương Thượng lấy được bảng Phong Thần cũng nhất định sẽ về Tây Kỳ. Đến lúc đó tất cả Kẻ Khác trong thiên hạ đều sẽ bị cuốn vào cuộc chiến này. Đây là cơ hội duy nhất để cướp bảng Phong Thần của chúng ta.

Đại nghiệp của ta sẽ được thực hiện nhanh thôi. Bệ hạ, người đừng quên Đát Kỷ cũng có một phần trong đại nghiệp của người. Tiểu tử thối, sẵn sàng chưa? Lão già thối, nếu người còn không đến thì con cũng định đi rồi.

Ta đến muộn thế này còn không phải là vì chuẩn bị cho con cái này? Đây là cái gì? Roi đánh thần. Ta nói con nghe, có thứ này rồi, nó không chỉ có thể hô mưa gọi gió, còn có thể kiểm soát thiên tượng. Lão già thối,

Có thứ tốt thế này, sao người không cho con sớm? Hại con luôn dùng cái cần câu cá này. Hạ đẳng biết bao. Nếu con không giúp ta cướp bảng Phong Thần, sao ta phải cho con chứ? Cũng phải. Tiểu tử thối, con phải đi rồi. Phải nhớ, đi sớm về sớm.

Tạ ơn sư tôn. Tôn Công Báo. Sao thế? Nhìn thấy ta chưa chết thất vọng lắm à? Sao đệ lại… Nữ Oa, người đến hết rồi, chúng ta bắt đầu đi. Lão già thối, sao người lại ở đây? “Sơn Hà Xã Tắc Đồ” phản ánh nội tâm của các con,

Hai con quen nhau ở Côn Luân, tất nhiên cũng sẽ kết thúc ở Côn Luân. Ai giết được ta trước thì người đó có thể có được bảng Phong Thần. Cái gì? Ra tay đi. Không được. ♪Trình diễn pháp chú của huynh♪ ♪Điều khiển gió, mưa, sấm, sét, yêu quỷ nhập ma♪

♪Gọi vũ trụ của huynh♪ ♪Thay đổi tinh thần, thời không âm dương điên đảo♪ ♪Xuyên qua cung điện của huynh♪ ♪Ấp ủ chuyện xưa hư cấu biến ảo khôn lường♪ ♪Viết lên giấy làm thơ của huynh♪ ♪Để lại một tờ giấy toàn lời nói nhảm, lừa gạt muôn người♪ Đừng, đừng. Khương Thượng,

Ngươi biết bảng Phong Thần có tác dụng gì không? Có tin đồn nói rằng bảng Phong Thần có thể sai khiến mọi Kẻ Khác trên thế gian. Đây không phải tin đồn, người có tên trong bảng đều phải nghe hiệu lệnh của người giữ bảng. Có sức mạnh thế này,

Cũng có thể ngang tài ngang sức với Thông Thiên, Nguyên Thủy. Ngươi có chịu đựng được sức mạnh như vậy không? “Sơn Hà Xã Tắc Đồ” phóng đại tâm ma của các ngươi, không tiêu diệt tâm ma sẽ không thể chống đỡ với sự mê hoặc của bảng Phong Thần. Khương Thượng,

Từ hôm nay trở đi ngươi sẽ giữ bảng Phong Thần. Khởi động Phong Thần. Lữ Vọng. Câu được cá chưa? Mấy chục năm nay ta không câu được con cá nào. Không, cậu đã câu được một con cá lớn rồi.

♪Ngọn lửa chiến tranh bùng cháy, giang sơn lâm nguy, chiến tranh khắp thiên hạ♪ ♪Thúc ngựa, quay đầu, một nhát kiếm xé nát bầu trời xanh♪ ♪Thời thế loạn lạc, lòng người hoảng sợ, chiến tranh xảy ra liên miên, không có hồi kết♪

♪Ngẩng đầu gào thét, lời đã nói hết còn mong chờ gì♪ ♪Nhảy lên lưng ngựa, xung phong như bước qua bể dâu♪ ♪Ca kỹ giơ tay lên múa phong nhã tài hoa♪ ♪Phải mất bao nhiêu dũng khí để nước mắt không rơi khi từ biệt chàng♪

♪Ngày đêm mong đợi, anh hùng hào kiệt trở về đi♪ ♪Nhảy lên lưng ngựa, xung phong như bước qua bể dâu♪ ♪Ca kỹ giơ tay lên múa phong nhã tài hoa♪ ♪Phải mất bao nhiêu dũng khí để nước mắt không rơi khi từ biệt chàng♪

♪Ngày đêm mong đợi, anh hùng hào kiệt trở về đi♪ ♪Ngày đêm mong đợi, anh hùng hào kiệt có thể trở về không♪ Khương Thượng đã có được bảng Phong Thần, đang tiến về Tây Kỳ. Các con mau chuẩn bị, xuống núi giúp đỡ Khương Thượng phong thần bất cứ lúc nào.

Ra tay đi.